Bạn đọc hỏi: sáu tình huống về phong bì, lì xì và tiền mừng
Chuyện phong bì, lì xì, tiền mừng là thứ ai cũng gặp mà ít ai bàn thẳng. Mỗi nhà một nếp, mỗi vùng một mức, và phần lớn người ta tự đoán rồi làm theo — rồi về nhà băn khoăn không biết có vụng không.
Dưới đây là sáu tình huống bạn đọc hay hỏi, trả lời thẳng. Bài này không nêu con số, vì mức tiền phụ thuộc hoàn toàn vào vùng, vào thời điểm và vào quan hệ — nêu một con số chung là sai với gần hết mọi người.
Một: không biết mừng bao nhiêu thì hỏi ai
Hỏi người trong nhà hoặc người cùng đi, chứ đừng tra trên mạng. Mức tiền mừng là thứ rất địa phương và đổi theo từng năm; con số trên mạng thường lấy từ một vùng khác hoặc từ vài năm trước.
Câu hỏi dễ hỏi nhất: "nhà mình lần trước đi đám tương tự thì bao nhiêu?" Hỏi theo tiền lệ thì người được hỏi dễ trả lời, và mình cũng không phải nói ra con số trước.
Nếu đi cùng một nhóm — đồng nghiệp, bạn cùng lớp — thì hỏi thẳng cả nhóm để thống nhất một mức. Cả nhóm cùng mức thì không ai bị lộ ra là mừng ít hơn hẳn.
Hai: đi một mình hay đi cả nhà thì tính thế nào
Nếp chung ở nhiều nơi là mừng theo số người đi dự, vì chủ nhà lo chỗ ngồi và phần ăn theo đầu người. Nhưng đây là quy ước chứ không phải luật, và có nơi không tính như vậy.
Cách gọn: khi nhận thiệp, để ý thiệp ghi tên một người hay ghi cả gia đình. Đó là lời mời và cũng là gợi ý về số người được trông đợi.
Và nếu định đi thêm người ngoài thiệp thì báo trước. Báo trước một câu thì chủ nhà sắp xếp được; tới nơi mới thêm người là đặt họ vào thế khó.
Ba: không đi được thì có gửi không, và gửi thế nào
Với quan hệ thân thì nên gửi, và gửi kèm một lời nhắn nói rõ vì sao không tới được. Phần lời nhắn quan trọng hơn phần tiền.
Gửi qua người quen cùng đi là cách phổ biến nhất và ít gây hiểu nhầm. Nhờ thì nói rõ của ai gửi, và nhắn riêng cho chủ nhà một câu để họ biết — tránh chuyện phong bì tới nơi mà không rõ người gửi.
Chuyển khoản thì nay nhiều nơi đã quen, nhưng vẫn nên nhắn trước một câu thay vì chuyển thẳng rồi thôi. Với người lớn tuổi thì hỏi trước xem họ có tiện nhận kiểu đó không.
Bốn: lì xì trẻ con — bao nhiêu và đưa thế nào
Phần tiền thì theo nếp nhà và theo mức chung của khu vực. Phần đáng nói hơn là cách đưa.
Đưa cho trẻ trước mặt cha mẹ, và đừng để trẻ mở ra ngay tại chỗ — đây là điểm mà nhiều nhà dạy con, và cũng tránh chuyện các em so bì nhau.
Đưa đều cho các trẻ trong cùng một nhà. Chênh lệch rõ giữa anh em là chuyện trẻ nhớ rất lâu, kể cả khi người lớn nghĩ là không sao.
Và với trẻ đã lớn — cấp hai, cấp ba — thì nhiều nhà chuyển sang một món quà nhỏ hoặc vẫn lì xì nhưng nhẹ hơn. Không có luật nào, hỏi người trong nhà là chắc nhất.
Năm: nhận được nhiều hơn mình đã mừng thì có phải trả lại phần chênh không
Không. Đây là chuyện hay làm người ta áy náy, nhưng trả lại tiền hoặc gửi bù ngay sau đó thường khiến cả hai bên khó xử hơn.
Cách phần lớn mọi người làm là ghi nhớ và cân lại ở dịp sau. Chuyện mừng qua mừng lại là chuyện nhiều năm chứ không phải một lần đối chiếu.
Nếu chênh nhiều tới mức thấy ngại, thì thể hiện bằng cách khác — tới sớm phụ việc, mang một món quà, hoặc đơn giản là giữ liên lạc. Mấy thứ đó thường được nhớ hơn con số.
Sáu: ghi lại thế nào cho khỏi rối
Nhà nào có nhiều việc hiếu hỉ thì nên ghi. Không phải để tính toán, mà để nhớ — vài năm sau không ai nhớ nổi đã đi đám nào, mừng bao nhiêu.
Ghi bốn cột là đủ: ngày, việc gì, nhà ai, bao nhiêu. Thêm một cột ghi chú cho mấy trường hợp đặc biệt.
Để chung một chỗ và đừng để lộ ra ngoài — sổ này là chuyện riêng của nhà. Và khi tra lại thì tra để làm cho phải phép, đừng biến nó thành bảng đối chiếu sòng phẳng từng đồng.
Mấy điều chung rút ra từ sáu câu trên
Hỏi thì không mất gì. Gần như mọi tình huống ở trên đều gỡ được bằng một câu hỏi đúng người. Cái làm người ta vụng thường là ngại hỏi chứ không phải thiếu hiểu biết.
Phần lời nói quan trọng hơn phần tiền. Một lời nhắn tử tế, một câu chúc đúng lúc, việc tới sớm phụ một tay — mấy thứ đó là phần người ta nhớ.
Mỗi nhà một nếp, và nếp nhà mình không phải chuẩn chung. Đi đám của nhà khác thì theo nếp nhà đó. Thấy khác với nhà mình cũng đừng nhận xét — đó là chỗ rất dễ mất lòng mà lại không được gì.
Ba điều gọn lại
Một. Mức tiền là chuyện địa phương và đổi theo năm — hỏi người trong nhà hoặc người cùng đi, đừng tra con số trên mạng.
Hai. Không đi được thì gửi kèm lời nhắn, và nhắn riêng cho chủ nhà một câu để họ biết ai gửi.
Ba. Nhận nhiều hơn đã mừng thì không phải trả phần chênh — ghi nhớ và cân lại ở dịp sau.